*


*
*

*
I. TRI KIẾN MÊ LẦM

Đề tài rỉ tai là “Giải Thoát Tri Kiến”, tức giải bay những cái thấy, loại biết theo sự mê mờ trói buộc, trả về đến loại thấy biết trường đoản cú tại đúnh rất thực.

Bạn đang xem: Tri kiến là gì

Trước hết, nói đến tri kiến mê lầm, tri con kiến bị trói buộc xuất xắc còn được gọi là té con kiến.

Tri kiến của nhỏ tín đồ lâu nay luôn luôn mang theo loại tôi, lồng dòng tôi vào trong những số đó. Cho phải thấy biết luôn luôn bóp méo thực sự theo dòng tôi, quan sát sự vật dụng sai trái như thực. Thí dụ nhỏng khi quan sát một bình hoa.

Người yêu thích thì nói bình hoa này đẹp mắt, bạn không đam mê thì nói xấu. Cũng là một bình hoa mà lại hai fan quan sát thì thấy khác biệt, đó là chú ý theo dòng tôi. Vậy là dòng lọ hoa không còn đúng như thật của chính nó nhưng mà đã thành mẫu bình hoa của mình, của anh ấy hoặc của chị ấy, là bóp méo nó theo mẫu bổ kiến riêng, trái cùng với tính như thật của chính nó.

Cũng vậy, cùng là mẫu xe pháo tuyệt cùng là cô gái tuy vậy mỗi người thấy được đẹp xấu khác biệt. Rõ ràng, cđọng chú ý theo cái tôi do vậy không nên biệt.

Hay núi, sông thì bọn họ cũng nhìn thấy cao-thấp; sâu-cạn nhưng thực sự núi tất cả cao-phải chăng, sông tất cả sâu-cạn xuất xắc không? Sngơi nghỉ dĩ chúng ta thấy nó cao là bởi trước đây vẫn thấy hầu như ngọn núi rẻ hơn ngọn gàng núi này. Còn những người không giống thì thấy núi này phải chăng vì trước đó chúng ta đang thấy đều ngọn gàng núi cao hơn. do vậy, cao rẻ là do tùy fan nhìn, đề ra chứ ngọn núi đâu tất cả nói nó cao xuất xắc thấp; bao gồm lúc bạn thấy cao, fan thấy phải chăng, thành ra gượng nhẹ nhau. Nhưng sự thật thì núi ko thắt chặt và cố định cao-phải chăng, nhưng tùy theo ánh nhìn. Sông bao gồm cạn-sâu cũng theo cái nhìn. Theo từng tầm nhìn nhưng mỗi chiếc gồm khác biệt. Thành ra bao biện nhau. Cãi nhau là vì xẻ con kiến có mẫu “tôi” trong những số ấy, là bóp méo sự thật của ngọn núi, dòng sông v.v... chứ đọng thực sự núi vẫn luôn là núi, sông vẫn là sông, không tồn tại cao-phải chăng, cạn-sâu.

Từ đó suy ra, có ra chân lý của tớ, của anh, của chị v.v... những sản phẩm công nghệ chân lý sai biệt khác nhau. Ai cũng nghĩ về cái thấy của bản thân mình là chân lý rồi bao biện nhau, vậy đâu còn là chân lý nữa. Cái sẽ là theo xẻ con kiến riêng, giả dụ thiệt là chân lý thì ai ai cũng hoàn toàn có thể thấy, còn bọn họ thấy chân lý ở nơi mình mà không có sinh sống chỗ fan thì kia chưa hẳn thiệt là chân lý. Đó là cái lầm theo té kiến.

Ông Tô Đông Pha Lúc phát âm đạo, được một chút ít vị thiền hậu thì bao gồm có tác dụng bài xích kệ nói về đạo lý tnhân hậu kia. Bài kệ thương hiệu “Lô sơn chân diện mục” Có nghĩa là “Sở phương diện thật của núi Lô”: Hoành khán thành lãnh, trắc thành phong Viễn cận cao đê giai sự không tương đồng Bất thức Lô sơn chân diện mục Chỉ dulặng thân trên test sơn trung. Dịch: Nhìn ngang thành dãy, xéo thành non Cao, thấp, xa, sát thảy chẳng đồng Chẳng biết Lô tô ngươi mặt thiệt Bởi tại núi này thân sinh sống vào. Tức là ngọn núi Lô tô nhìn ngang sẽ thấy thành một dãy dài, đứng xéo chú ý lại thì sẽ thấy thành một ngọn núi cao, đứng xa thì thấy tốt, đứng gần thì thấy cao. Tùy theo chỗ đứng nhưng thấy núi không đúng biệt theo đề nghị quan trọng biết được bộ mặt của Lô tô. Vì sao? Là do thân sẽ sinh hoạt trong núi, còn search biết làm thế nào được.

Qua kia thấy rằng và một ngọn núi Lô cơ mà bởi chỗ đứng của mỗi người, nhưng thấy có từng ngọn núi theo bổ loài kiến của mọi người, bóp méo thực sự của ngọn gàng núi Lô.

Nhà tnhân từ có câu chuyện: ngài Quế Sâm, ngài Trường Khánh, ngài Bảo Phước là ba vị Thiền khô sư ngộ đạo. Một hôm, tía vị cùng lấn sân vào Châu Thành thấy một đóa hoa mẫu đối chọi. Ngài Bảo Phước nói: “Một đóa hoa mẫu đơn đẹp”. Ngài Trường Khánh bảo: “Chớ để nhỏ mắt sanh hoa”. Tức là vẫn thấy đẹp mắt, thấy xấu. Ngài Quế Sâm ngay thức thì bảo: “Đáng nuối tiếc một đóa hoa”. bởi thế một đóa hoa, chỉ là 1 trong đóa hoa, không nói năng gì tuy vậy chỉ do bạn gán mang lại nó vắt làm sao thì nó nỗ lực kia. Nó không hề đúng rất thực là nó nữa mà lại nó đang theo từng dòng thấy của từng bạn.

Nhà tthánh thiện tất cả câu “Đất bằng dậy sóng” là vậy. Đóa hoa thì không tồn tại việc gì, tuy vậy bố vị đã làm cho khơi dậy khiến những người dân ngoài nghe vậy cũng dễ bị gạt. Bàn rằng Ngài Bảo Phước nói đóa hoa đẹp nhất là không được; Ngài Trường Khánh nói chớ nhằm bé mắt sanh hoa thì cũng không tốt, còn phân biệt; Ngài Quế Sâm nói không mong muốn cho đóa hoa thì dường như tuyệt rộng. Đó là theo ánh nhìn của họ. Nhưng hợp ánh nhìn của nhà tnhân từ thì bố vị đều có địa điểm thấy đạo, sự biểu thị trình bày là biện pháp của mọi cá nhân. Ba vị rất nhiều thấy đóa hoa nhưng các không biến thành đóa hoa làm mê mờ nhỏng người trần thế, tuy vậy qua cách trình diễn trên ngôn từ thì thấy hệt như cha vị kia kha khá chưa được rốt ráo.

Cho cần, ví như phân biệt thì thấy vị này tốt, vị cơ dngơi nghỉ, là chúng ta cũng ko thấy được ba vị đó mà bắt buộc thấy mang lại khu vực cha vị cơ thấy như nhau. Đó mới là cái thấy của phòng Thiền lành, giả dụ còn thấy vị này xuất xắc, vị kia dở là thấy theo dòng thấy của chính mình. Học tnhân từ là cần khéo như vậy! II. TRI KIẾN NHƯ THẬT

Lâu nay Khi nhìn sự trang bị, bọn họ thấy sự đồ dùng là thấy theo dòng tôi. Đó là tri kiến mê lầm, trói buộc, không thấy đúng như thật của các pháp. Những gọi biết xưa nay ta thấy là phần đông đọc biết vay mượn mượn, thấy theo sự huân tập của dòng tôi không nên biệt đề xuất không ổn như thực.

Lúc bắt đầu có mặt ta không tồn tại tri loài kiến gì; phệ lên bố mẹ dạy dỗ phần đông kỹ năng và kiến thức về đạo đức mái ấm gia đình hiếu thảo v.v... Đi học sinh hoạt ngôi trường thì gia sư, thầy giáo huân tập thêm một trong những kỹ năng về học con đường. Lớn nữa ra sống ở làng mạc hội thì học tập thêm số đông kiến thức và kỹ năng xung quanh buôn bản hội. Những mẫu đó là các cái ta học tập được sau đây, vay mượn mượn của gia đình, ngôi trường học tập v.v... Chứ ngay lúc sinh ra ta do dự. mặc khi kỹ năng về tôn giáo cũng thế, new huân tập về sau. lúc ta huân tập thì ngay tức thì chấp cái đó là của chính mình. Mà đã là của bản thân mình thì cái thấy của bản thân là trước tiên, nên những khi bao hàm tri kiến khác đối lại thì bao biện. Hiểu như thế thì giảm chấp vào rất nhiều kiến thức, tri loài kiến huân tập sau đây.

Cũng vậy, trước khi chúng ta khởi trung tâm động niệm thì không tồn tại tri con kiến gì, Khi mình khởi thì mới có thể có. Cho đề xuất, giả dụ khéo cửa hàng nhằm trả về tri kiến nguim thuỷ ban đầu, chưa xuất hiện có loại tôi. Đó là trả về tri con kiến rất thật.

Giống như Lúc ta sở hữu kiếng màu sắc, sở hữu màu sắc hồng thì thấy cảnh đồ dùng color hồng, sở hữu greed color thì thấy chình ảnh xanh theo, có color xám thì thấy nó xám. Khi gỡ kiếng, quan sát bởi mắt chân thực thì thấy đúng sự vật dụng như nó là nó. Cái nhìn đó bắt đầu thật sự là trong sạch, không có color. Nếu nó có màu thì chú ý đúng thật color của chính nó.

Thiền khô sư Duy Tín có nói: “Trước ba mươi năm Khi không học tập đạo thì thấy sơn hà là non sông. Sau khi tham gia học đạo, phát âm đạo lý thì thấy tổ quốc chẳng buộc phải là núi sông. Sau tía mươi năm thấy núi sông quay trở về là núi sông”. Nghĩa là trước khi tham gia học đạo, chưa biết đến đạo lý thì thấy dòng gì cũng thiệt, chình họa thiệt, người thật, cho nên thấy nhà nước thiệt là đất nước. khi học tập đạo, hiểu rõ thì thấy tất cả phần nhiều mang, là không quá, thấy sông núi chưa hẳn là sông núi vì không thực sự nữa. Khi học đạo, tu hành, phân minh, mnghỉ ngơi được đôi mắt trí tuệ thì trung tâm mình không còn lầm chấp. Lúc đó nhìn trở lại chình ảnh trang bị, non sông, thấy rõ đúng như thật của nó, sơn hà là núi sông. Không còn nói gồm nói không. Nếu còn nói tất cả, nói không thì cũng còn theo phương tiện. Nói không nhằm phá dòng lầm chấp gồm, nhằm chỉ dòng lý, chiếc tự tánh của nó. trái lại, nói có để dừng chấp ko. lúc bọn họ không thể chấp, trí tuệ sáng thì thấy rõ lọ đựng hoa là lọ đựng hoa. Nhưng ánh nhìn sáng suốt không giống hơn lúc chưa học đạo. trước khi ta mang đến nó là thiệt, rõ ràng đẹp mắt xấu, tiếng thấy quả thật nó là nó, bình hoa là bình hoa, tổ quốc là quốc gia, không thêm gì!

Tthánh thiện Sư Đức Sơn dạy bọn chúng nói: “Này các ông, khoảng chừng này không tồn tại một pháp cho những ông giải hội, tự tôi cũng chẳng hội Tnhân từ. Ta cũng chẳng buộc phải là thiện nay trí thức, số đông bài toán hồ hết thiếu hiểu biết, chỉ biết đi ỉa, đi tiểu, ăn uống cơm, mặc áo thôi còn tồn tại Việc gì nữa”. Tức là Ngài mong muốn kể tín đồ, học tập Thiền đức sau cuối là trả về tri kiến rất thật, không sản xuất gần như trang bị đọc biết vay mượn, trả về thông thường như nạp năng lượng cơm, mặc áo không thêm mọi phát âm biết tri kiến không giống.

Khi học, gọi Phật Pháp, ví như biết vận dụng thì xuất sắc, nếu như không thì gồm Khi gọi Phật Pháp thừa thành dịch. Mới học đạo do không biết phải còn từ tốn, học nhiều thừa thấy mình hiểu những thì thành dịch. Chẳng hạn họ đi ca tòng học tập đạo rất lâu, từ bây giờ vào ca tòng vị Trụ trì lỡ chuẩn bị họ đứng tuốt phía sau thì bi quan ngay lập tức. Vậy là các tri kiến, các cái tôi quá! Phải biết đó chỉ nên phương tiện học tập đạo để sàng lọc nội tâm chính mình, không phải học tập đạo để thêm bệnh. Nên Ngài kể buộc phải thấy rõ sẽ là phần lớn đồ vật vay mượn mượn, không hẳn của chính mình, hãy trả về mang lại nó nhằm nhấn trí tuệ nguyên sơ của bản thân.

Nhà thiền lành gồm cư sĩ Bàng Uẩn, cho dù còn sinh sống sinh sống không tính đời cơ mà ông ngộ đạo và bao gồm đời sống cực kỳ trường đoản cú tại. lúc chết, ông cực kỳ tự tại, cai quản được sinh tử. Ông bao gồm câu nói: “Chỉ nên bỏ hết các đồ vật hiện nay có, chớ đem vào các chiếc mình ko có”. Mỗi tín đồ thực hành thực tế được nhị câu này một giải pháp khá đầy đủ thì đời tu học tập coi nlỗi sẽ ngừng.

Xem thêm: Trách Nhiệm Giải Trình Là Gì ? Nghĩa Của Từ Giải Trình Trong Tiếng Việt

Nếu ko khéo thì những dòng trước lúc dẫn vào nó chưa phải là của chính mình, tuy thế dẫn vào rồi thì chấp là của chính bản thân mình. lấy một ví dụ Phật Pháp trước khi học là của ông thầy, sau khi học tập là của chính bản thân mình. Chớ đề xuất lầm như vậy.

Thiền khô sư Vân Môn thượng đường đưa cây gậy lên bảo bọn chúng “Cây gậy này phàm phu Hotline nó là thiệt, Nhị thừa so với nói nó là ko, Duyên ổn giác thì hotline nó là huyễn có, Bồ-tát thì thấy đương thể tức không, Thiền khô gia thì thấy cậy gậy là cây gậy, đi chỉ đi, ngồi chỉ ngồi không được chạm đến”. Tức là phàm phu không học gì thì thấy cây gậy là thiệt. Nhị quá thì phân tích cây gậy là vô hay, Mặc dù bao gồm mà lại một dịp thì hư, hoại thành không. Duim giác thấy nó là do duim thích hợp, tạm bao gồm. Bồ-tát thì ngay đó thấy nó là tánh không, ko so sánh. Nhưng nói vậy vẫn còn đấy trên kim chỉ nan, đơn vị Thiền thấy cây gậy chỉ là cây gậy, ko thêm một niệm gì nữa, không tri kiến gì, đi chỉ đi, ngồi chỉ ngồi ko được chạm mang đến. Đụng mang lại là tất cả hễ niệm nhưng có đụng niệm thì sẽ ảnh hưởng ăn uống gậy. Nhà Thiền đức quá qua không còn toàn bộ hầu hết tri kiến không đúng biệt, thấy đúng rất thực, nó vậy nào thì thấy nó điều đó.

Có vị tăng hỏi Thiền khô sư Pháp Nhãn: “Thế như thế nào là giọt nước làm việc mối cung cấp Tào?”. Ngài Pháp Nhãn đáp: “Là giọt nước nghỉ ngơi mối cung cấp Tào”. Như vậy, giọt nước mối cung cấp Tào chỉ cần giọt nước nguồn Tào, cực kỳ đơn giản dễ dàng. Nếu là bọn họ thì phân tích và lý giải núm này núm cơ vì thế nó là vnạp năng lượng từ, chữ nghĩa. Cuối thuộc ko thấy được đâu là giọt nước nguồn Tào. Cũng như hỏi: “Thế như thế nào là Phật?”. Đúng đơn vị Thiền đức thì Phật là Phật, còn lý giải Phật gắng này, nắm kia thì sau cuối không có thấy Phật ở chỗ nào. Hoặc bạn phân tích và lý giải rứa này, phân tích và lý giải cầm cơ v.v... rồi bào chữa nhau. Lúc kia, không thấy Phậât nhưng mà chỉ thấy chúng sanh. Đó là Phật chữ nghĩa, Phật văn từ bỏ. Đúng ra Phật là Phật thôi!

Tinc thần này đưa bọn họ trực tiếp tiếp giáp phương diện với sự thật, không thêm phần nhiều tri kiến không giống. Đó là trả về cái thấy rất thật. III. PHƯƠNG TIỆN TRTại VỀ

Tất cả gọi rồi thì tu tập để trngơi nghỉ về dòng thấy rất thực chứ đọng không phải nhằm nói lý. Pmùi hương luôn thể để trngơi nghỉ về là sao? Từ thọ bọn họ lầm mê theo hầu như tri kiến vay mượn, tiếng được nghe được thức tỉnh thì bắt buộc buông những cái thấy biệt lập theo duyên phía bên ngoài giúp thấy đúng rất thật. Thấy nghe thì vẫn thấy nghe cơ mà thấy nghe cần trả về đầy đủ là thấy nghe, không xen lẫn những è vào đó. Để trung ương vô trụ, thấy nghe nhưng mà không trụ vào chiếc nai lưng như thế nào. Lúc kia vai trung phong vẫn trong sạch.

Trong kinh Kim Cang, Phật bảo ngài Tu-bồ-đề: “Bồ-tát muốn phát trung ương Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác thì Bồ-tát nên lìa tất cả tưởng nhưng phân phát chổ chính giữa Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, chẳng phải trụ sắc sinh trọng điểm, chẳng đề xuất trụ thinch, mùi hương, vị, xúc, pháp sanh trung tâm. Nên sanh trung ương không có khu vực trụ”. Tức là vạc tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác thì tránh việc trụ ở đâu, sanh trung tâm không có chỗ trụ. Chính chính là trọng tâm Vô thượng Bồ-đề. Tâm không trụ vào trần nào thì nó luôn luôn luôn sáng ngời. Nó thấy nhưng mà nó ko trụ, nó vẫn là nó thì nó sáng sủa ngời. Nếu nó trụ vào đâu thì bị chiếc đó bít.

lấy ví dụ như nó thấy lọ hoa rồi trụ vào trong bình hoa thì bị lọ hoa che, trộn lẫn với lọ hoa, không còn là thiết yếu nó, mất sự trong sáng. Còn thấy toàn bộ cơ mà không trụ thì vẫn tồn tại nguyên ổn vẹn là nó. Đó mới thật là trong sáng, trả về cái thấy nghe nguyên ổn vẹn. Chính phạt trung ương Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác là vai trung phong vô trụ. Còn chúng ta trụ chiếc như thế nào thì bị chiếc đó che. Thí dụ, đi ra chợ nghe ai đó nói về tên bản thân thì tức thì trụ ngay lập tức kia, hay nghe hát thì trụ ở đó. Mà trụ đó thì không để ý hiện thời. Cho đề xuất trung tâm không trụ, không trở nên đồ vật gi che hết thì luôn sáng ngời.

Chúng ta khéo thực tập trung khu vô trụ thì sống trsống về thực tại sáng ngời, còn trung ương trụ thì ngay lập tức quên mất thực trên, mất bản trung ương của bản thân. Tthánh thiện sư Bá Trượng có bài kệ:

Linch quang riêng chiếu, quá khỏi cnạp năng lượng trần Thể bày chân thường xuyên, chẳng kẹt văn uống từ Tâm tánh ko nhiễm, vốn tự viên thành Chỉ lìa vọng duyên, tức nhỏng nhỏng Phật.

Linh quang đãng riêng chiếu, thừa ngoài căn uống trần”: Linc quang quẻ có nghĩa là ánh sáng linch diệu chỗ thiết yếu mình, nó “riêng biệt chiếu” 1 mình, ko trụ vào đâu không còn vì thế nó “vượt khỏi cnạp năng lượng trần”.

Thể bày chân hay, chẳng kẹt văn uống tự”: Thể của chính nó luôn luôn luôn bày cái sống động tồn tại, thời gian nào cũng sáng sủa ngời không mắc kẹt vào văn tự, ko bám dính chữ nghĩa. Cái trọng điểm chân thật, hữu hiệu của bọn họ ko ở trong vào bất kỳ chữ nghĩa, khiếp sách như thế nào cơ mà ngơi nghỉ ngay lập tức chỗ chính bản thân. Cho nên:

Tâm tánh không truyền nhiễm, vốn từ bỏ viên thành”: Tâm tánh nếu nó không truyền nhiễm với è bên ngoài thì trường đoản cú nó tròn đủ, đầy đủ.

Chỉ lìa vọng duyên, tức nhỏng nhỏng Phật”: Khéo lìa vọng duyên bên phía ngoài thì ngay lập tức sẽ là Phật nlỗi nhỏng. Phật nhỏng nhỏng thì cơ hội nào cũng tối ưu, ko thêm giảm gì nữa. Là tri con kiến giải thoát trường đoản cú trên. Thấy đúng rất thật các pháp, chủ yếu chính là chổ chính giữa vô thượng Bồ-đề.

IV. TÓM KẾT

Trong gớm Lăng-nghiêm, Phật dạy: “Tánh giác tức minch vọng vi minh giác”. Tức là dòng giác sống vào trường đoản cú tánh của chính mình trường đoản cú nó vốn là sáng suốt cơ mà bạn mê không rõ, lại vọng sinh ra một cái sáng không giống nhằm soi sáng trở lại cái giác kia, lập thêm một chiếc sáng làm việc trên chiếc giác, biến hóa dòng giác sẵn gồm kia thành loại giác sản phẩm nhị để mình soi sáng. Thí dụ mặc nghe nói mỗi cá nhân đều phải có Phật tánh, Phật tánh vốn tốt nhất không tồn tại mê, liền rứa suy tìm, cửa hàng ngay cạnh nhằm soi sáng quay trở lại nó. Chúng ta suy nghĩ hiện nay Phật tánh còn mê, yêu cầu cần soi đến nó sáng sủa lên. Mà soi sáng sủa làm cho nó sáng sủa lên Có nghĩa là hiện nó còn vẫn buổi tối, nhưng mà nếu nó tối thì đâu phải Phật tánh. bởi thế là biến hóa Phật tánh thành đối tượng người dùng máy nhị để soi sáng sủa, Tức là nó thành dòng láng rồi. Chúng ta soi nó làm cho nó sáng sủa lên, gọi là thêm một cái sáng sủa để nhưng soi sáng sủa lại loại Phật tánh. vì vậy bởi vậy Phật tánh làm nhạt, chđọng chính xác là Phật tánh vốn trường đoản cú sáng suốt, tuy vậy vày chúng ta mê yêu cầu ko phân biệt.

Tu là hạn chế các chiếc mê, những cái cấp dưỡng kia. Thí dụ, nlỗi cái gương, thường chiếc gương bị bụi đóng góp thì họ nên chùi, cơ mà chùi mẫu đó là chùi loại gì? Người ta tốt nói là chùi gương, lau gương. Là vày lâu ngày sử dụng danh từ những điều đó vì thế quen thuộc, nói chính xác là vệ sinh bụi chđọng đâu chỉ có vệ sinh gương. Nếu loại gương vệ sinh được thì bị buổi tối quay lại. Cho nên bản chất của mẫu gương là sáng, những vết bụi chỉ đóng nghỉ ngơi lớp bên phía ngoài. Chúng ta lau sẽ là lau những vết bụi, không còn lớp những vết bụi này thì gương nó từ bỏ sáng, chđọng chưa hẳn vị vệ sinh mà lại nó thành sáng sủa.

Nhận định đến kỹ lại thì thấy rõ họ sử dụng danh từ chưa đúng đắn. Thì đó cũng vậy, Phật tánh là tánh giác, tánh giác là trường đoản cú nó sáng sủa rồi. Nhưng vày bọn họ mê, mê Có nghĩa là phần nhiều lắp thêm vọng tưởng phiền khô óc nhiều đề xuất che. Nó đậy vì vậy không nhận biết được Phật tánh, tiếng tu nhằm bỏ bớt các chiếc này chỉ với lại Phật tánh nắng suốt. Đừng hiểu nhầm, tưởng đâu là nó ko sáng rồi nỗ lực soi sáng sủa thì đang thay đổi nó thành đối tượng người sử dụng thứ hai mang đến bọn họ soi nó, vậy thì thêm đồ vật gi nhằm soi lại nó nữa, thành ra tất cả hai mẫu Phật tánh, một chiếc Phật tánh thì bị soi sáng, một cái Phật tánh thì tốt soi sáng lại nó, vậy thì chiếc như thế nào là thật? Ở trên đây, lúc phát âm rồi thì biết tu là loại ra những chiếc chưa hẳn nó, các chiếc thêm vào nó, thì trường đoản cú nó sáng sủa cơ mà ko nhầm lẫn.

Có một câu chuyện của Phật giáo Tây Tạng: Một vị tu sĩ tu bằng cách là thường xuyên đi nhiễu vòng quanh tu viện Linh Thiêng. Tu viện này được truyền cực kỳ rất linh, nếu như ai đi vòng xung quanh tu viện được từng nào số vòng thì đang phát triển được tri con kiến của bậc Thánh. Vị tu sĩ này tu tập như thế.

Một hôm, vẫn đi quanh thì vị tăng tự dưng gặp mặt Thầy Viện chủ tu viện. Thấy vậy, Ngài bắt đầu vỗ sườn lưng tu sĩ này bảo: “Thật ra, đi vòng xung quanh một thánh địa điều đó thì cũng giỏi đó! Nhưng nếu như muốn xuất sắc hơn vậy thì thầy cần tu học tập về yếu hèn tính của Phật pháp (đầy đủ điều trọng yếu vào Phật pháp)”. Vị tăng nghe chấm dứt ngay thức thì chuyển sang phát âm, tụng nằm trong lòng kinh khủng. Không thọ lại chạm mặt Thầy Viện nhà nữa, Ngài lại vỗ sườn lưng vị tu sĩ nói: “Đọc tụng kinh điển như thế cũng xuất xắc vượt đó tuy nhiên ví như hay hơn thì đề nghị tu học tập Phật pháp bao phủ rộng lớn khắp”. Vị tăng nghe vậy new suy nghĩ, tu học tập Phật pháp mà lại bao phủ rộng khắp thì tu sao đây? Thầy chuyển hẳn qua tu thiền lành định, luôn luôn chuyên trung khu thiền định ngồi không nhúc nhắc.

Một hôm, vẫn ngồi thiền hậu định vào một góc của tu viện, im lìm thế giữ lại trung tâm ko sanh nghĩ về ngợi, thì Thầy Viện chủ này hốt nhiên cho, bảo: “Con đang thiền khô định đấy ư! Cũng rất lôi cuốn đó! Nhưng tu tập mang lại đúng Phật pháp thực thụ thì xuất sắc hơn”. Vị tăng thiếu hiểu biết tu làm thế nào mà Call là Phật pháp thực thụ. Thiền lành định điều này nhưng mà Ngài còn bảo là cần tu Phật pháp đúng thực sự, thầy lần chần làm sao nữa, mà chổ chính giữa cũng không hề ở đâu nhằm cân nhắc dính đem, cần new thưa: “Dạ, bạch thầy, nhỏ đề nghị làm cái gi đây?”. Thầy Viện nhà bảo: “À! Thì bé hãy buông bỏ không còn các gì mà lại bé đang bám duy trì, cơ hội đó nhỏ chính là nhỏ và dòng đơn giản và dễ dàng này là bước mở đầu mà lại cũng là mục đích cuối cùng”.

Nghĩa là bé hãy buông bỏ hết đều gì bé vẫn dính duy trì, tức buông không còn các chiếc vay mượn. Khi những cái vay mượn vẫn buông ra hết, sót lại dòng quan trọng buông ra nữa, đó bắt đầu chính là nhỏ. Vì bao gồm đem vào cho nên buông ra được, còn mang lại dịp ko còn điều gì khác nhằm buông nữa thì còn lại cái đó bắt đầu là chân thật chính mình. Và mẫu đơn giản này là bước khởi đầu cũng là mục đích ở đầu cuối chứ không gì không giống.

Vậy là yếu hèn chỉ để trsinh hoạt về nguồn chân xuất xắc là trsinh hoạt về tri kiến chân thật vô cùng đơn giản, không tiếp tế nhiều tri con kiến, tuyệt chiếc đọc biết cao cả gì khác nhưng mà chỉ với giảm ra nhằm không nhận thêm những trang bị dẫn vào đó là ta, ko lầm những cái kia, sót lại mẫu nào đấy thì mới có thể hotline là tri loài kiến chân thực của bản thân. Chỉ yêu cầu một điểm đó thôi, thì đủ mang đến toàn bộ mọi fan thành công được tri loài kiến giải thoát, không có vướng đôi mắt, ko kẹt vào những tri con kiến vay mượn. Nó không có vướng mắc đồ vật gi thì đó hotline là tri kiến giải thoát.

Vậy, vẫn thấy nghe biết hiểu tuy thế đừng gồm dán thương hiệu cái “tôi” vào thì nó tối ưu không bóp méo sự thật. Mong tất cả luôn gồm tri con kiến giải thoát để có tầm nhìn những pháp trường đoản cú tại hữu hiệu, bóc hết hầu như cặp kính màu đi để nhìn đúng thực sự. Tức là hãy buông bỏ hồ hết gì sẽ bám giữ, trong cả gần như lời vẫn nói đây cũng buông, còn sót lại chính mình new chân thật.