Guo Jing sống ở Vũ Hán, một thành phố ở Trung Quốc nơi đang là tâm điểm của sự bùng phát chủng virus mới khiến cả thế giới lo lắng.

Bạn đang xem: Cô là gì


Vũ Hán bị đóng cửa từ ngày 23/1, trong nỗ lực ngăn chặn sự lây nhiễm. Giao thông ngừng hoạt động, hầu hết các cửa hàng và doanh nghiệp đều đóng cửa, và mọi người được khuyên nên ở trong nhà.


Jing là một nhân viên xã hội 29 tuổi sống một mình. Trong tuần qua, cô viết một cuốn nhật ký, mà cô chia sẻ ở đây với inlichtet.vn.


Tôi không biết phải làm gì khi thức dậy và biết tin thành phố bị phong tỏa. Tôi không biết phong tỏa nghĩa là gì, sẽ kéo dài bao lâu và nên chuẩn bị như thế nào.


Có rất nhiều bình luận gây phẫn nộ : rằng nhiều bệnh nhân không thể nhập viện sau khi được chẩn đoán , rằng bệnh nhân bị sốt không được điều trị đúng cách.


Nhiều người đang đeo khẩu trang. Bạn bè bảo tôi phải lo mà dự trữ các thứ. Gạo và mì gần như đã bán hết.


Một người đàn ông mua rất nhiều muối, và ai đó đã hỏi ông tại sao lại mua nhiều đến như vậy. Ông trả lời: "Điều gì sẽ xảy ra nếu việc phong tỏa kéo dài cả năm?"


Tôi đi đến một hiệu thuốc Tây và tiệm đã giới hạn số lượng hàng một người có thể mua. Mặt nạ và dun dịch khử trùng đã được bán hết.


Sau khi dự trữ thức ăn, tôi vẫn còn sốc. Lượng ô tô trên đường và người đi bộ giảm xuống, và thành phố như đột ngột đứng sững lại.

Xem thêm: Superoxide Dismutase Là Gì, Cơ Chế Hoạt Động Như Thế Nào, Superoxide Dismutase Là Gì


Thế giới yên tĩnh, và sự im lặng thật kinh hoàng. Tôi sống một mình, vì vậy tôi chỉ có thể biết là vẫn có những người khác sống quanh mình qua từ những tiếng động thi thoảng vang lên trên hành lang.


*

Tôi có rất nhiều thời gian để suy nghĩ về cách làm sao để có thể sống sót. Tôi không có bất kỳ nguồn dự trữ nào và cũng không quen biết nhiều.


Một trong những mục tiêu của tôi là không để bị ốm, vì vậy tôi phải tự tập thể dục. Thực phẩm rất quan trọng để tồn tại, vì vậy tôi phải biết là liệu mình có đủ lương thực dự trữ hay không.


Chính phủ không cho biết việc phong tỏa sẽ kéo dài bao lâu, cũng như làm thế nào chúng tôi có thể tiếp tục sinh hoạt. Mọi người đang nói là tình trang này có thể kéo dài đến tháng Năm.


Các hiệu thuốc và cửa hàng tiện lợi ở tầng dưới hôm nay đã đóng cửa, nhưng tôi cảm thấy thật thoải mái khi vẫn có những người đi giao thức ăn.


Các siêu thị đã bán hết sạch mì, nhưng còn một ít gạo. Hôm nay tôi cũng đi chợ. Tôi mua cần tây, măng và trứng.


Sau khi về nhà, tôi giặt tất cả quần áo và đi tắm. Vệ sinh cá nhân rất quan trọng - tôi nghĩ tôi rửa tay 20 đến 30 lần một ngày.